Giá mà biết….

0 No tags Permalink

Trộm được bài thơ này từ face của cô em. Bài thơ rất nhẹ nhàng, dễ thương và đã được nhiều bạn gái tán thưởng vì chắc phụ nữ ai cũng dễ bị dụ vào tâm trạng thế này.

GIÁ MÀ LÚC . . .

Giá mà lúc mình buồn như tận thế

Có một ai bấm máy gọi cho mình

Mình sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ

Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh

Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối

Có một ai yên lặng nắm tay mình

Thì có lẽ mình sẽ mang tình đó

Mà thương hoài với một dạ đinh ninh

Giá mà lúc mình đau như dao cắt

Có một ai chợt nói nhớ mong mình

Mình sẽ tự băng vết thương rớm máu

Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa

Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực

Hết trông mong hy vọng hết cả rồi

Có ai đó bảo mình không sao cả

Mình sẽ bò theo dấu vết sông trôi

Giá mà lúc mình đang yêu, người đó

Gửi tin vui lên những ánh sao trời

Thì có lẽ mình sẽ không lưu lạc

Suốt một đời đau đáu cố nhân ơi!

NGUYỄN THIÊN NGÂN

https://www.youtube.com/watch?v=4egV4mtIFRs

Mình từng nghe nhiều bài thơ/nhạc như thế này và đã từng rất đồng cảm với nó. Nhưng bây giờ đọc nó chỉ thấy bực mình. Cuộc đời không thể tránh được những lúc thất bại, cô đơn, buồn tủi… nhưng trong cuộc sống bận rộn này, nếu ta không nói ra, bạn bè người thân sẽ không thể biết để giúp đỡ chia sẻ đúng lúc, dù họ có yêu thương ta đến mấy. Và thế là ta tự cho mình quyền đắm chìm và những cảm xúc tiêu cực, để nó hủy hoại mình và oán trách xung quanh, trong khi tất cả chỉ vì ta không bằng một đứa trẻ “khổ quá thì biết kêu lên một tiếng” (Trang Hạ).

Xin phép sửa lại bài thơ chút nhé!

GIÁ MÀ LÚC . . .

Giá mà lúc mình buồn như tận thế

Biết tự cầm máy lên bấm số gọi một người

Rồi sẽ khóc mặc thân sơ quen lạ

Quên dặt dè mà thổ lộ linh tinh

Giá mà lúc lòng mình đang yếu đuối

Biết đưa tay ra yên lặng nắm tay người

Thì có lẽ mình sẽ vui lên chút

Mà thương hoài với một dạ đinh ninh

Giá mà lúc mình đau như dao cắt

Chợt nhớ ra một người nhớ mong mình

Để tiếp tục băng vết thương rớm máu

Gượng bước về nơi hẹn cũ nghe mưa

Giá mà lúc mình rơi vào đáy vực

Hết trông mong hy vọng hết cả rồi

Biết gượng lại bảo mình không sao cả

Rồi lại bò theo dấu vết sông thôi

Giá mà lúc mình đang yêu người đó

Biết nâng niu, lưu giữ ánh sao trời

Để đến lúc sa chân vào lưu lạc

Vẫn giữ hoài hơi ấm cố nhân ơi!

NGUYỄN HOÀNG ÁNH

Một người bạn mình đang có một gia đình hạnh phúc với một người chồng mà bạn thần tượng, môt đứa con kháu khỉnh, ngoan ngoãn. Không may một ngày người chồng mắc bạo bệnh sớm ra đi. Ai cũng bảo bạn không may mắn, nhưng mình lại nghĩ, bạn may mắn hơn nhiều người. Có biết bao người sống cả đời không biết đến tình yêu, hạnh phúc nhưng bạn đã có nó trong 10 năm trời. Bạn còn có đứa con, kỷ niệm yêu quý của người chồng và nhìn thấy anh hàng ngày qua gương mặt đáng yêu của cháu.

Đời vốn không hoàn hảo. Hãy biết thắp sáng đời mình bằng những thanh củi mà số phận đưa lại nhé!

Gia ma biet

alt :

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published.