CỤ RÙA HỒ GƯƠM

0 No tags Permalink

Hồ Gươm có một Cụ Rùa

Cụ lặn dưới nước bốn mùa triền miên

Cụ mong cuộc sống bình yên

Họ hàng Cụ đã thăng thiên hết rồi

 

Không phải họ chết già đời

Mà chết vì bị con người… nấu ăn

Thò lên là chết nhăn răng

Thế nên Cụ chỉ ngắm trăng đáy hồ

 

Thế rồi lễ hội lễ hè

Người đông như nước ngựa xe đầy đường

Đèn đuốc sáng rực phố phường

Tháp Rùa cũng được phô trương: đầy đèn

 

Người ta sục sạo hồ lên

Kéo hàng búi cáp giăng đèn kết hoa

Hình như là điện ba pha

Hình như điện hở nên là: Cụ đau

 

Tuổi già không chịu được lâu

Cụ ngoi lên cạn Cụ cầu bình an

Thế rồi ầm ỹ xóm làng

Đồn nhau đại lễ Cụ mang điềm lành

 

Bốn bề đèn sáng chói lòa

Xung quanh mấy khối đài loa to đùng

Trống chiêng họ gõ thùng thùng

Cỏ cây dẫm đạp tứ tung quanh Hồ

 

Người bị “chém” – kẻ mất đồ

Người thì đau đớn nhìn “bồ” bị chen

Vài phút nghe nhạc ngắm đèn

Rồi thì hàng tiếng phải len để về

 

Người đi lúc nhúc bốn bề

Cụ Rùa nằm giữa tái tê cõi lòng

Tai ù mắt chói lưng còng

Cụ mong nhanh hết để không giật mình

 

Không quen cái cảnh linh đình

Không quen nghe nhạc xập xình loi choi

Thế này liên tục chắc… toi

Sợ ko còn sức để ngoi lên bờ

 

Cụ thích Hà Nội khác cơ

Cụ thích cái cảnh nên thơ mỗi ngày

Hà Nội như thế mới hay

Thăng Long không cứ phải bay rợp trời

 

Hà Nội danh tiếng khắp nơi

Đất “phi chiến địa” lâu đời xa xưa

Thế mà Đại Lễ kinh chưa

Rầm rộ như thể là vừa chiến tranh

 

Cụ mong Đại Lễ qua nhanh

Cụ sợ Hà Nội biến thành Công viên

Hà nội là đất bình yên

Là mây lãng đãng đi liền với thơ

 

Hà Nội thay đổi từng giờ…

Cu rua Ho Guom Cu rua Ho Guom2

alt :

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published.