Trẻ em và Chiến tranh

0 No tags Permalink

Lâu rồi mới gặp một bài thơ làm mình xúc động như vậy! Bài thơ làm mình nhớ đến những ngày sơ tán, lúc đầu còn trốn bố mẹ, tò mò chạy ra ngoài xem máy bay như một trò vui. Chỉ khi một lần chứng kiến bom rơi đạn nổ gây tang tóc thế nào mới biết sợ nhưng đau thương đã xảy ra rồi.

Người lớn, xin đừng bao giờ gây chiến tranh!

 

TẶNG EM BÉ IRAQ

              Đoàn Minh Hằng

 

Mẹ ơi đây chữ gì?

Là từ “bom” con ạ

Mẹ ơi “bom” là gì?

Chờ ngày mai Mỹ thả.

Mắt trong như biển cả

Em bé ngơ ngác nhìn

“Bom” là điều gì lạ

Có đẹp như cánh chim?

Đêm buông xuống im lìm

Má hồng em áp gối

Trong mơ em thầm gọi

Những “cánh bom dịu hiền”

Em mơ đến một miền

Ngãn chim bồ câu trắng

Những “cánh bom” trong nắng

Lung linh bao niềm vui

Đêm đã qua lâu rồi

Sao em không tỉnh dậy?

Mỹ thả bom xuống rồi

Sao em không nhìn thấy?

Sao em không thức dậy?

Nước mắt mẹ rơi hoài

Bát-đa rừng rực cháy

Bom thả vào gối em.

(2003)

 

Người lớn, xin đừng bao giờ gây chiến tranh!

Tre em va chien tranh

alt :

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published.