Right to be different!

0 No tags Permalink

Mình đến “tẩu hỏa nhập ma” với môn Organization Behaviour này mất! Một môn học quá hay nhưng cũng rất phức tạp. Phần mình thích nhất có lẽ là Individual Differences vì nó lý giải một cách rất khoa học quyền được khác biệt của mỗi con người. Nó làm mình nhớ đến bài thơ này của Evtushenko:

 

Chẳng có ai tẻ nhạt mãi trên đời

Evghenhi Evtushenko

 

Chẳng có ai tẻ nhạt mãi trên đời

Mỗi số phận chứa một phần lịch sử

Mỗi số phận rất riêng, dù rất nhỏ

Chắc hành tinh nào đã sánh nổi đâu!

 

Dẫu anh sống chỉ một đời lặng lẽ

Quen với cái lặng thinh không tô vẽ cho mình

Thì lại chính cái lặng thinh nhường ấy

Biến anh thành đáng nhớ với xung quanh!

 

Mỗi người chứa một nội tâm tiềm ẩn

Phút cao hứng thiêng liêng, phút hạnh phúc tuyệt vời,

Cả phút đau thương, kinh hoàng, không xóa nổi,

Một thế giới lặng thầm, đâu phát lộ cho ai.

 

Cho đến khi con người ấy chết đi,

Thì cũng chết theo luôn sắc tuyết đầu mùa lóng lánh

Những khám phá trong đời… những cái hôn, trận đánh…

Cũng xóa hết theo anh, không sót lại gì!

 

Dù quyển sách đã in, dù cái cầu đã dựng

Những máy móc đã làm, những bức vẽ đã treo,

Đồ vật có thể còn, vẫn còn gì hơn thế

Mỗi con người sẽ có gì để vĩnh viễn mang theo?

 

Quy luật thiên nhiên thẳng thừng khắc nghiệt,

Mỗi con người ra đi – một thế giới mất đi,

Ta hay nhớ bề ngoài từng đặc điểm trần gian, xương thit!

Nhưng thực chất sâu xa, ta nắm bắt được gì?

 

Cho đến anh em, ruột thịt, bạn bè

Đến cả cha mẹ mình, cả người yêu duy nhất,

Chúng ta tưởng biết kỹ càng, sâu sắc,

Nhưng thử hỏi thực tình, ta đã biết gì đâu…

 

Những con người ra đi…. không thể gì tái tạo,

Những vũ trụ riêng tư không lặp lại bao giờ!

Tôi cứ muốn kêu lên, kêu to lên điều ấy

Trước đời người đều đặn tựa thoi đưa!….

 

BẰNG VIỆT dịch

Là một tín đồ của thi ca, mình luôn tin vào sự sâu sắc trong mỗi bài thơ hay. Ước gì các nhà quản lý của Việt Nam chịu đọc thi ca hơn những báo cáo vô bổ thì tình hình Việt nam hẳn đã khá hơn. VD, nếu họ chịu đọc bài này thì chắc đã không mất nhiều công đến thế để bày ra chính sách trọng dụng nhân tài bởi mỗi con người đều có thể là nhân tài trong lĩnh vực của họ khi được trọng dụng.

 

“Những con người ra đi…. không thể gì tái tạo,

Những vũ trụ riêng tư không lặp lại bao giờ!

Tôi cứ muốn kêu lên, kêu to lên điều ấy

Trước đời người đều đặn tựa thoi đưa!….”

 

Tôi cứ muốn kêu lên, kêu to lên điều ấy

Trước đời người đều đặn tựa thoi đưa!

Right to be different

alt :

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published.