Đọc bài thơ “Về thôi”!

0 No tags Permalink

Về thôi

Lưu Trọng Văn

Tặng P.D[1] 

 

Về thôi, người tình già ơi

Thôn nữ chị

đã qua cầu thóc lép

Thôn nữ em

trăng đầy tuột khỏi chồi tay

Thôn nữ út

lơ đễnh lên đòng nào biết

Khúc tình xưa

Xưa ấy

Xưa rồi

Về thôi

Làm gì có trăm năm mà đợi

Làm gì có kiếp sau mà chờ

 

Đất Mẹ – Đất Nàng

Con sáo sang sông

tha cọng rơm vàng lót ổ

Mười chín năm tình cũ

Người tình già ơi

Nhớ không?

14.10.1994

 

Bài thơ quả thật rất gợi. Không ngạc nhiên là nó đã góp phần đưa Phạm Duy hồi hương… Nhưng bài thơ làm từ năm 1994, mình xin phép nối điêu mấy đoạn cho phù hợp với hoàn cảnh hiện nay!

 

Về thôi!

Người tình già ơi

Các em gái ngày này nhanh chân hơn thời chúng ta rất nhiều

Nên đã chọn lấy chồng ngoại quốc

Hoặc theo đại gia hết rồi

Hồng nhan giờ không còn bạc phận

Mà chỉ còn bạc tỷ mà thôi

 

Về đi!

Người tình già ơi

 

Làm gì có trăm năm mà đợi

Làm gì có kiếp sau mà chờ

Bến cũ giờ đã bê tông hóa

Người tình già ơi, nh không?

 

Người trẻ không có quá khứ, chỉ có hiện tại còn người già lại chỉ còn quá khứ mà thôi!

 

[1]P.D. chính là nhạc sĩ Phạm Duy. Đây là bài thơ đã làm cho Phạm Duy “nghĩ nhiều đến việc về thăm Việt Nam”. ^

Doc bai tho Ve thoi

alt :

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published.