Tăng đi em!

0 No tags Permalink

(Mượn lời bài “Đi đi em” của cố nhà thơ Tố Hữu)

Rứa là hết! Vàng – Đô la phi mã

Còn mong chi ngày trở lại Giá ơi

Quên làm sao Em hỡi lúc chia phôi

Bởi tăng trưởng hai đứa mình nghẹn nói

 

 

Xăng dẫn trước, vọt lên cao chới với

Điện rượt theo, thịt cá cũng a dua

Cơm tại gia mà chay tịnh như chùa

Hàng dây tiếng thở dài trên miệng vợ

 

 

Biết chăng Em nỗi lòng anh khi đó

Nó tơi bời đau đớn lắm Em ơi

Mà sao Em còn luyến tiếc không rời

Nơi bão giá tràn qua như cơn lốc?

 

 

Đêm thao thức nằm mơ mình có lộc

Cho quên đi bao nỗi nhọc ban ngày

Cho quên đi lương tháng nhẹ như bay

Quên toan tính, ngược xuôi, tất tả

 

 

Em ngoái cổ nhin anh ta chỉ trả

Thầm cho nhau, đôi mắt ướt ly sầu

Biết làm sao em hỡi nói cũng nhau

Lạm phát vẫn tăng hoài như ngựa vía

 

 

Thì em hỡi, tăng lên, đừng tiếc nữa

Ngại ngần chi nấn ná chỉ thêm phiền

Tăng đi em, can đảm giá xăng lên

Ừ, đi bộ phải đâu là tội lỗi!

 

 

Anh mới hiểu càng ngậm ngùi khổ tủi

Càng dày thêm khát vọng đổi đời mau

Tăng đi em, mong chóng phất, chóng giàu (?)

Mặc con sãi vẫn vào chùa quét lá!

 

Để thêm nhớ mai sau ngày Bão Giá

Mà hôm nay ta mới chỉ bắt đầu!

 

Bài mượn trên blog của bạn Thanh Chung. Bạn này ở NY mà sát tình hình VN phết! Nhưng nếu cụ Tố Hữu – tác giả Chính sách Giá – Lương – Tiền – biết được bài thơ cách mạng từ những năm 40 thế kỷ trước lại đáp ứng đúng tình hình thực tại thế kỷ 21 này, hẳn cũng được ngậm cười nên Chín suối! Chỉ khổ cho con dân nước Việt, khóc hu hu như chị Đẩu trên đỉnh lũ Giá, để một số ít Táo Kinh tế giúp “gia đình có điều kiện”!  Hay mình cũng nên kiếm 1 Tiểu Táo nào đó mà dạy “1 thầy/1 trò” cho qua cơn bĩ cực này?

Tang di em

alt :

No Comments Yet.

Leave a Reply

Your email address will not be published.